Entry ngày 30 tháng 10 năm 2011

hi
Lâu lắm rồi ko viết blog. Nói là bận thì cũng ko hẳn, mà bảo ko bận thì cũng ko đúng. Có lẽ là ko có hứng viết 😀
Hôm nay tính ra đã hơn nửa năm ko viết rồi. Tối nay vô tình vào viết vài dòng vậy.
Dạo này cũng đã bắt đầu làm đề tài rồi. Gen cũng đã đặt rồi, giờ chỉ còn
ngồi đợi cái công ty bên Mỹ chuyển về, à quên, còn phải chuẩn bị tiền
trả nữa. hơn 600 $ liền, đâu có ít. haizzz. Chưa bao giờ thiếu tiền như
bây giờ. Giờ cũng mới hiểu sao nhiều người học xong cao học không học
luôn NCS, mà lại đi làm vài năm đã; có lẽ đây cũng là 1 trong những
nguyên nhân. Nhưng giờ mình đã theo rồi, đành phải cố thôi. Hy vọng là
dần dần mọi chuyện sẽ ổn.
Lịch hiện tại khá là căng. Thứ 3 đến thứ 6 thì đi HN làm đề tài, t7, chủ
nhật, t2 thì đi làm cả ngày. Mệt thật đấy, ko còn thời gian nghĩ tới
việc gì nữa… đã thế bắt đầu từ năm 2011, ncs muốn bảo vệ đề tài phải
có chứng chỉ TOEFL 500 hoặc văn bằng 2 tiếng anh thì phải. Đang tính đi
học văn bằng 2 vào buổi tối mấy ngày cuối tuần nữa. Nhưng mới là kế
hoạch, chưa bit có thực hiện được không nữa. Hôm trước xem bói online,
thấy bảo mình đang tham việc quá .. hic… đúng ko nhỉ?
Thôi, ko viết nữa… đi viết bài báo cho cái hội nghị khoa học cái đã,
đề tài được chọn báo cáo trước hội nghị, cũng ko thú lắm mà có khi còn
mệt đây….
pp cái blog 😀
À quên, hôm nay đi dạy, lớp k44D làm mình bất ngờ quá. Chả hiểu sao lớp
biết sắp tới sinh nhật mình, thế là đầu giờ mang hoa lên chúc mừng sinh
nhật sớm chứ.
HI… vui. Cảm ơn các em nhiều nhé 🙂

Advertisements

Entry ngày 30 tháng 10 năm 2011

hi
Lâu lắm rồi ko viết blog. Nói là bận thì cũng ko hẳn, mà bảo ko bận thì cũng ko đúng. Có lẽ là ko có hứng viết 😀
Hôm nay tính ra đã hơn nửa năm ko viết rồi. Tối nay vô tình vào viết vài dòng vậy.
Dạo này cũng đã bắt đầu làm đề tài rồi. Gen cũng đã đặt rồi, giờ chỉ còn
ngồi đợi cái công ty bên Mỹ chuyển về, à quên, còn phải chuẩn bị tiền
trả nữa. hơn 600 $ liền, đâu có ít. haizzz. Chưa bao giờ thiếu tiền như
bây giờ. Giờ cũng mới hiểu sao nhiều người học xong cao học không học
luôn NCS, mà lại đi làm vài năm đã; có lẽ đây cũng là 1 trong những
nguyên nhân. Nhưng giờ mình đã theo rồi, đành phải cố thôi. Hy vọng là
dần dần mọi chuyện sẽ ổn.
Lịch hiện tại khá là căng. Thứ 3 đến thứ 6 thì đi HN làm đề tài, t7, chủ
nhật, t2 thì đi làm cả ngày. Mệt thật đấy, ko còn thời gian nghĩ tới
việc gì nữa… đã thế bắt đầu từ năm 2011, ncs muốn bảo vệ đề tài phải
có chứng chỉ TOEFL 500 hoặc văn bằng 2 tiếng anh thì phải. Đang tính đi
học văn bằng 2 vào buổi tối mấy ngày cuối tuần nữa. Nhưng mới là kế
hoạch, chưa bit có thực hiện được không nữa. Hôm trước xem bói online,
thấy bảo mình đang tham việc quá .. hic… đúng ko nhỉ?
Thôi, ko viết nữa… đi viết bài báo cho cái hội nghị khoa học cái đã,
đề tài được chọn báo cáo trước hội nghị, cũng ko thú lắm mà có khi còn
mệt đây….
pp cái blog 😀
À quên, hôm nay đi dạy, lớp k44D làm mình bất ngờ quá. Chả hiểu sao lớp
biết sắp tới sinh nhật mình, thế là đầu giờ mang hoa lên chúc mừng sinh
nhật sớm chứ.
HI… vui. Cảm ơn các em nhiều nhé 🙂

Phút sau cuối

Gửi tặng 1 người ….

Nhập học NCS

Thế là hôm nay bắt đầu chính thức tính 4 năm NCS.
Sáng nay đi nhập học, mọi thủ tục khá đơn giản với NCS, ko phải chen lấn, xô đẩy.
15 phút đã xong, sau khi nộp xong gần 9 tr tiền học phí. Tưởng chỉ 887.500/tháng x 30 tháng thôi. HIc, ai dè.. năm đầu 8.875.000 + 150.000 tiền thẻ học liệu (may quá cái này ko mất vì ở trường y đã làm) + 90k tiền giấy thi, giấy nháp, quy chế + 70k vệ sinh giảng đường. Tổng thiệt hại là: 9.105.000.
Thế mà xem học phí mấy năm sau suýt ngất, năm 2: riêng học phí 10.500.000, năm 3: 11.750.000, năm 4 là 13.500.000.
Vậy là riêng vụ học phí cả khóa đã là: 44.625.000. Rồi sắp tới xuống HN thuê nhà 4 năm nữa.. chắc xong vụ này phải tầm vài trăm triệu chứ chả chơi… trong khi lương hiện tại 2tr/tháng…. haizzz
Chẹp… đành phải cố vậy….

Quá khứ và anh

Để lại đau thương mình anh

Anh là gì của em ????

Em hãy trả lời cho anh: Anh là gì của em ??? (Lời bài hát hay …. )

Câu chuyện tình yêu: Ly và nước

Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"

         Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

         Ly đáp: "Chắc vậy!"

         Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

         Nước rất nóng, Ly
cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi.
Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu?.

         Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

         Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát

         Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.

         Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"

         Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

          Ly dùng sức lay
thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp
vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

          Ly vỡ tan. Trước
lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó
Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không
có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

         Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

        Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

        Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

        Ly cười, tình yêu,
rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn
hồi nữa mới chịu buông xuôi?……..

         Đưng đánh mất những j đang có, hãy trân trọng…….để không phải nói lời hối tiếc